1. Có một chàng thỏ “nhỏ” năm mười lăm tuổi đã phải lặn lội từ Busan lên Seoul, ôm mộng lớn chinh phục giấc mơ xa vời…

Ở lứa tuổi đang cần phải lo ăn lo học, vô ưu vô tư của những năm tháng cấp hai. Đã có một cậu bé sẵn sàng rời xa vòng tay gia đình, rời xa chốn thân thương đầy ắp gió biển cùng những cánh hải âu. Để một thân một mình bước chân đến thế giới Seoul đầy hoa lệ, mà không hề bận tâm rằng liệu cậu sẽ nhận được “hoa” hay cuối cùng chỉ còn lại “lệ” vươn dài nơi đáy mắt?

Từng thất bại trong một cuộc thi ca hát, điều đó cũng trở thành bước khởi đầu, mở ra cánh cửa đưa cậu đến thực tại vinh quang bây giờ. Dường như chàng trai trẻ ấy đã bộc lộ được tài năng ẩn giấu từ rất sớm, khi mà rất nhiều công ty giải trí bấy giờ đã nhăm nhe rước cậu về trở thành gà nhà của họ.

Tuy nhiên sau những lần đắng đo suy tính, anh chàng đã quyết định lựa chọn Bighit Entertainment - chỉ vì suy nghĩ thật giản đơn rằng anh Rap Monster (nghệ danh trước đây của RM) rap trông thật ngầu.

Dù rằng lý do gia nhập có hơi hướng fanboy, nhưng âu tất cả đều là định mệnh đã được an bài. Đưa cậu vào đội hình chính thức của BTS và trở thành chàng trai tài năng, khiến hàng triệu trái tim yêu mến của ngày hôm nay.

2. Không cần mang trên mình danh phận “nhân cách vàng” mà người đời ban tặng thật quá đỗi lớn lao, vì chàng trai ấy cũng chỉ có một trái tim “vàng” đầy ấm áp và bao la tình cảm…

Điều mà đa phần nhiều người biết và nhận định rằng cậu ấy thật hoàn hảo, có thể là qua những phần trình diễn, biểu cảm thu hút không thể rời mắt hay việc bộc lộ năng khiếu đa dạng qua các chương trình truyền hình.

Nhưng có mấy ai để tâm đến một Jungkook có lúc cũng giận hờn vu vơ, khá nhút nhát khi tham gia phỏng vấn hay đôi khi bật khóc vì không hoàn thành tốt phần trình diễn của mình. Sự chững chạc trên sân khấu khiến ta đôi lần lỡ lãng quên đi rằng Jungkook chỉ mới bước qua ngưỡng cửa trưởng thành được năm năm và giờ đây cậu sắp đón sinh nhật hai mươi bốn tuổi của mình.

Jungkook vẫn còn “bé” lắm. Em ấy có thể trưởng thành hơn bạn cùng trang lứa một chút hay bề ngoài có phần lực lưỡng hơn phần nào. Thì cậu chàng vẫn chỉ là một cậu nhóc mới lớn, vẫn còn nhiều thứ ham học hỏi, cần được chăm sóc nuông chìu và yêu thương trân trọng.

Điều tuyệt vời nhất cũng là điều đáng buồn nhất, chính là Kookie luôn biết mình phải gánh vác gì và trách nhiệm của em ấy lớn lao đến mức nào. Để khiến em ấy phải cố gắng hết mình mà không được phạm một chút sai sót dù là nhỏ nhất.

Hào quang đẹp đẽ là thứ dễ dàng phô bày, nhưng tâm khảm ẩn sâu bên trong lại là thứ càng ngày lại càng muốn che giấu đi.

Jungkook dường như là người cân bằng tốt giữa dance - vocal - rap và được ban tặng cho visual trong sáng, hút mắt. Thế nên việc được phân cho vai trò center, xuất hiện gần như ở vị trí trung tâm của cả nhóm là điều dễ hiểu.

 

Thế nhưng, Jungkook tuyệt nhiên không vì thế mà chểnh mảng, kiêu căng. Em luôn thể hiện phong thái chuyên nghiệp, tập trung chuyên môn và thể hiện hết sức mình như cách em trân trọng mỗi buổi trình diễn như lần cuối cùng của cuộc đời mình.

Ấy thế mà vẫn có không ít lời bàn ra tiếng vào, nhiều người chỉ trích em không xứng đáng, đặt câu hỏi liệu em có xứng với việc xuất hiện nhiều tại vị trí center hay được giao gần như nhiều phân đoạn thể hiện nhất trong nhóm…?

Nếu nhìn nhận chính xác, sẽ thấy rằng Jungkook thực ra rất “đơn thuần”. Không hẳn là ngây thơ nhưng là người không quá so đo tính toán. Nhiều lần bé sẵn sàng rời xa vị trí trung tâm để các anh của mình vào giữa. Em cũng rất khép nép khi tham gia các show truyền hình. Rất tự nhiên thoải mái vui đùa cùng các anh. Các anh gọi thì bé luôn dạ vâng….

Một em bé ngoan như vậy, thật lòng khó mà ghét bỏ được.

Còn vào những giai đoạn đầu khi mới hoạt động, Jungkook cũng như các cậu trai khác đam mê với các nền tảng xã hội. Thế nhưng càng về sau, số lượt em xuất hiện trên đấy càng ít dần. Cũng có thể là do em ngày càng bận rộn với công việc, cũng có thể là em không muốn nhận được quá nhiều sự chú ý vào mình nữa.

Mỗi thành viên là một mảnh ghép hoàn hảo của Bangtan. Bức tranh ấy không hơn không kém, vừa đủ vẹn tròn bảy miếng ghép một cách hài hòa, khăng khít. Đã là một nhóm thì ai cũng sẽ có vai trò quan trọng trong đấy. Xin đừng chỉ vì điều bạn không thích là thước đo tiêu chuẩn mà áp đặt tiêu chuẩn của mình lên từng cá thể. 

Em ấy có thể không ngừng nghịch ngợm cùng các anh của mình và những người em cảm thấy đủ thân thiết để bộc lộ. Nhưng một khi rời xa các anh, em ấy dường như trở nên thật nhỏ bé...

Có một chi tiết trong hàng vạn những điều nhỏ nhặt của Kookie. Chính là ngày sinh nhật của em vào năm 2013, khi cả nhóm đang tổng duyệt thì mọi người theo truyền thống đã đặt một cam ẩn gây bất ngờ cho em. Phối hợp rất ăn ý từ đạo diễn, staff đến từng thành viên.

Mọi người giả vờ rằng Jungkook đã đứng sai vị trí nhiều lần và họp riêng để nhắc nhở em. Còn hỏi rằng có phải em quá tự tin vào bản thân, rằng hôm nay là sinh nhật mình mới vậy phải không?

Jungkook chỉ im lặng và hứa rằng sẽ cố gắng hết mình.

Rồi khi mọi thứ vỡ lẽ rằng đấy chỉ là tiệc sinh nhật bất ngờ dành cho em và chẳng có sai sót nào xảy ra, em ấy vẫn đang hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình. Thì có một cậu bé vẫn mắt tròn, mắt dẹt ngạc nhiên đến ngỡ ngàng.

Và rồi em bật khóc. Bởi lẽ em đã tin rằng mình thực sự mắc lỗi và ta có thể nhận ra rằng, việc em được chọn ở vị trí center, vô hình chung đã đặt quá nhiều áp lực lên đôi vai nhỏ bé ấy.

Một đời cống hiến hết mình, có khi chẳng ai màn quan tâm. Vài ba lần sai sót, muôn đời được gọi nhắc tên...

Jungkook cũng như các idol khác, họ cũng là con người. Nên xin đừng áp đặt cái gọi là hoàn hảo lên họ. Chỉ cần họ cố gắng hết sức, thể hiện hết mình và quan trọng họ trân trọng những người yêu thương họ từ tận đáy lòng, đã là điều quá sức lớn lao ta có thể yêu cầu và mong muốn từ họ.

3. Cả một đời gánh vác Bangtan cùng các anh, nay hãy để cậu em út nhỏ xoa dịu đi những đau thương, vất vả mà các anh luôn kìm nén…..

 

Mọi chuyện trên đời này gần như chẳng có gì là tuyệt đối, nhưng việc Jungkook yêu thương các anh nhì thì không ai thứ nhất, chính là điều mà ta có thể hoàn toàn tin tưởng.

Jungkook thường rất ít khi bộc lộ cảm xúc, kể cả lúc em ấy tham gia show truyền hình có bị bất công đến chừng nào hay gặp chấn thương nặng trong trình diễn cũng không hề hà gì...

Nhưng, chỉ cần là các anh của em cảm thấy mệt mỏi, yếu đuối và tổn thương thì lại chính là điều em cảm thấy đau lòng nhất.

Ngoài gia đình đầu tiên và Army ra, người có thể khiến Jungkook rơi nước mắt ngay tức khắc chính là sáu người anh cùng nhóm.

Bởi cậu ấy là người hiểu rõ các anh của mình đã phải vất vả đến nhường nào, biết rõ những thăng trầm khi cùng các anh đi lên trên từng nấc thang sự nghiệp hay thấu rõ những điều dẫu các anh chẳng cần nói ra thành lời, cậu cũng dễ dàng cảm nhận được.

Người đàn ông khi rơi lệ, không chỉ là lúc họ mệt mỏi và yếu đuối nhất, mà còn vì họ là một con người sống tình cảm và đầy sự chân thành.

Cậu bé ấy luôn là người rất giỏi thể hiện nét mặt đầy cuốn hút trên từng sân khấu. Thế nhưng khi ánh sáng rực rỡ vụt tắt, thì lại trở về nguyên hình một cậu nhóc đơn thuần, dễ khóc dễ cười thật sự rất đáng được yêu thương.

Jungkook giờ đã hai mươi bốn tuổi, cũng chẳng còn là cậu nhóc bé nhỏ bé năm nào. Nhưng với các anh thì dẫu cho bao nhiêu lâu qua đi chăng nữa, Jungkook vẫn sẽ mãi là Jungkook của năm mười lăm tuổi, ngô nghê đáng yêu cần được bảo ban, nâng niu và trân trọng.

Thế nên, không lạ gì khi ta đã từng nghe đến “luật em út” trong Bangtan – bởi em út luôn được quan tâm nhiều hơn, thương yêu và cần được nhường nhịn nhiều hơn chút. Vì em là maknae, là bé út nhỏ nhắn của các anh mà ^^.

Có thể không phải là tuyệt vời hay vĩ đại nhường nào, nhưng cái cách mỗi anh lớn trong Bangtan dạy dỗ Jungkook từng chút một, để em hiểu được cách ứng xử như thế nào mới là đúng. Đã phần nào làm nên tính cách của Jungkook ngày nay, một chàng trai mà người gặp người yêu.

4. Jungkook à, mừng tuổi mới đã đến nhé chàng trai xử nữ….

Từ những chập chững đầu đời (Begin), qua từng năm tháng phủ đầy sương gió của máu, mồ hôi và nước mắt (Blood, Sweat and Tears). Nay ta lại cùng nhau hân hoan chào đón chuyến tàu đưa chàng trai Busan cập đến một bến đỗ chào tuổi mới đã sang.

Thời gian (My Time) là cuộc hành trình không ngừng đi tìm lại chính bản ngã của chính mình. Là sự cứu rỗi (Save Me), đam mê với khát vọng mãnh liệt (Fire) hay đến cuối cùng chỉ là cố níu giữ lại chút thanh xuân đã mất (Spring Day). Dẫu là điều gì đi chăng nữa, chỉ cần chàng trai ấy vẫn nỗ lực hết mình, thì chắc chắn niềm hạnh phúc ngập tràn (Euphoria) sẽ luôn tìm đến người hữu duyên. Và tình yêu cùng trái tim chân thành sẽ mãi mãi không bao giờ có thể lụi tàn (Love is Not Over).